[Chap 2] YOU | Long Fic

CHAP 2

-Yoseob đâu ?

-Trong đấy – Dujun trả lời

-Tình trạng cậu ta thế nào ?

-Không tốt lắm – cậu thở dài

-…

-Cho dù có thể trạng tốt thế nào thì việc dầm mưa cả mấy tiếng đồng hồ như vậy cũng có thể toi đấy – cậu bực bội

-Chắc cậu ta đã gặp con bé kia rồi – Junhyung nhìn cậu bạn bác sĩ với bộ dạng quần tây trắng-áo thun đỏ chói – nhưng cậu không phải làm việc sao ?

-Hôm nay tớ được nghỉ, sao cậu biết ?

-Con bé ấy học chung với tớ.

Bỏ qua chuyện con bé kia, cả Junhyung và Dujun cứ nhìn trân trân vào ánh đèn đỏ phía trên cửa phòng. Cậu bạn bác sĩ không chịu đứng yên một chỗ, cứ đi qua đi lại trước mặt Junhyung. Còn cậu, ngã người ra sau ghế, nhớ lại những gì Yoseob đã nói trên máy bay, lúc cả hai nhất trí về Seoul tiếp tục việc học.

— Flash Back —

Hôm nay là ngày hai anh em trở về Seoul.

Seoul – nơi Yoseob đã để lại những kỉ niệm đẹp với một cô bé, những ngày cùng cô bé đi trên con đường đầy tuyết, những lúc cãi vã với cô, những khi cô hờn dỗi… Cậu để lại mọi thứ, ngay cả người con gái đã từng… à không, là đang hiện diện trong tâm trí cậu.

-Không biết cô ấy có còn nhớ tớ không, chắc là còn chứ – cậu đưa mắt sang Junhyung 

-Nhưng có lẽ đừng nhớ đến thì sẽ hay hơn – rồi cậu đưa mắt ra ngoài

Cậu nhìn những đám mây trắng toát ngoài kia, màu trắng ấy gợi lên vẻ đẹp trong sáng của những đứa trẻ thơ, và chúng chỉ sống một cách vui vẻ nhất bên cạnh bố mẹ mình, không phải lo nghĩ gì đến chuyện tương lai. Bỗng trên mặt kính xuất hiện vài hạt mưa. 

-Mưa rồi, mưa là kỉ niệm đẹp của tớ và cô ấy… – cậu cười nhẹ nhàng, nụ cười chứa biết bao sự nhớ nhung về người con gái mang tên Jiyeon.

— End Flash Back —

“Vậy nên cậu ta ngồi ngoài mưa chắc, cậu ta có bị thần kinh không thế, nhớ thì chạy đến gặp đi, tội gì phải hành hạ bản thân như vậy. Chuyện gặp nhau chỉ là một sớm một chiều… với cả chuyện đấy con bé ấy cũng biết được thôi“ 

Đèn cấp cứu tắt hẳn. Junhyung bật dậy, tiến về nơi bác sĩ đang bước ra. Nhìn vẻ mặt ông, có thể xem như Yoseob đã bình an.

-Cậu ta không sao, nhưng phải ở lại đây theo để theo dõi. Tuy đã hạ sốt nhưng có thể thân nhiệt của cậu ấy sẽ tăng lên, cậu nên để cậu ta ở đây cho các y tá chăm sóc – ông nói với Dujun

-Ne, em cảm ơn ạ – Dujun và Junhyung cùng cúi đầu chào

Rồi Dujun quay qua

-Tớ sẽ chuyển cậu ta lên tầng 5, tớ có quen một cô y tá trên đấy, cô ấy sẽ chăm sóc cho Yoseob

-Ừ ! – Junhyung chỉ biết gật đầu

[Biệt thự Cô Bae Suzy]

-Con đang ở đâu đấy ?

-Dạ con ở nhà bạn, hôm nay con ngủ nhà bạn ấy nhá mẹ, bạn ấy năn…

Chưa kịp nói dứt câu, Suzy đã giật lấy điện thoại trên tay Jiyeon

-Annyeonghaseyo – cô bé cúi đầu mặc dù điện thoại thì áp vào tai – cháu là Suzy, bạn cùng trường với Jiyeon bác ạ. Chúng cháu mới gặp nhau lúc sáng. Cháu rủ bạn ý về nhà chơi, định một lúc rồi đưa cậu ấy về, nhưng trời lại mưa to quá, mà cháu thì ở nhà có một mình….bác cho bạn ý ở đây với cháu cho cháu bớt sợ nha bác, hihi – Suzy gãi đầu

-Có thật cháu là bạn cùng trường đại học với Jiyeon nhà bác không đấy ?

-Tất nhiên rồi ạ – cô bé nhổm người, ngân giọng khẳng định

-Bác cứ tưởng cháu là học sinh cấp hai đấy – có tiếng cười ở đầu dây bên kia – thế cũng được. Khi nào cháu cũng sang đây chơi cháu nhé.

-Ne ! Cháu cảm ơn bác nhiều thật nhiều ạ – cô bé cười tít mắt, vừa nói vừa cúi đầu – rồi đưa điện thoại cho Jiyeon – nè

-Ne ?

-Con ở đấy với Suzy đêm nay đi, mưa thế này về nhà nguy hiểm lắm, mai lại đưa bạn về nhà con nhé, nhớ đắp chăn đấy, trời lạnh nha con

-Ne, con biết rồi mẹ – vừa nói Jiyeon vừa nhìn cô bạn to xác nhưng tâm hồn thì bé tí của mình đang lăn ra giường

-Nhớ dậy sớm đấy, không mai lại muộn học – bà lại dặn dò

-Ne, con biết rồi, mẹ cũng nhớ khóa cửa cẩn thận nha mẹ

-Ừ, mẹ cúp máy nhé – dù nói chuyện qua điện thoại nhưng Jiyeon cũng cảm nhận được, ở đầu dây bên kia mẹ cô đang cười

-Ne, mẹ ngủ ngon ! – tắt máy, quay sang cô bé đang úp mặt vào gối, cô đặt điện thoại lên bàn rồi vỗ vào mông bạn mình – này, ngủ rồi hả ?

Suzy không trả lời. Cô bé đã ngủ từ lúc nào rồi, chắc vừa mới đây, lúc Jiyeon tắt máy, hoặc là lúc cô lăn ra giường, nằm xuống là ngủ ngay. Jiyeon thả mình xuống chiếc nệm mềm mại, rồi lại lăn xuống đất. Áp đất bằng đôi chân thon nhỏ của mình, cô ngồi bẹp xuống sàn, rồi cô kề khuôn mặt xinh xắn của mình lên đôi tay nhỏ nhắn đặt trên thành giường, nhìn ngắm gương mặt của cô bé đang say ngủ.

“Mắt to, mũi nhỏ…” – chợt cô quay sang phải, nhìn cô bé trong gương – “mũi nhỏ, mắt to…” – rồi quay lại phía Suzy – “tóc nâu…” – tiếp tục quay sang phải, nắm hai lọn tóc của mình đưa lên – “tóc nâu…” – lại quay về phía suzy – “giống nhau phết, hihi“ – rồi cô đứng dậy, đắp chăn cho bạn mình, bật chiếc đèn vàng cạnh giường, cô bước ra cửa.

Jiyeon bước xuống phòng khách. Căn nhà rộng lớn thế này nhưng lại chỉ có mình Suzy ở đây, phải chăng nó quá lạnh lẽo. Nhưng nhìn dáng vẻ cô bé, Jiyeon biết cô là người rất hoạt bát, có lẽ bố mẹ cô đi công tác xa nên cô mới ở nhà một mình. Còn cậu con trai trong bức ảnh kia là ai ? Đi loanh quanh trong nhà, cô bước vào phòng sách. Đập vào mắt cô là quả chuối bằng bông to đùng ở cuối phòng. Khúc trên màu trắng, ở giữa là màu vàng, phần cuối lại là màu xanh. Trong tay nó còn ôm cả những quả chuối con be bé, mắt tròn, miệng cười hình vòng cung.

“Kibabo của tớ ! Nhưng tớ thích cái kia hơn“ 

Thì ra đó là con thú bông Suzy thích nhất. Bước đến bế nó lên, Jiyeon mỉm cười. Giữ con thú trong tay, Jiyeon tiến lại kệ sách. Cô nghiêng đầu, đọc tựa đề của từng quyển sách. Xong, Jiyeon lại mò mẫn những con thú bông xung quanh căn phòng, trên bàn, ghế, cả trên tủ nữa. Rồi cô dừng lại trước chiếc bàn nhỏ có chú gấu Kibabo. Phía dưới có một quyển sách. Jiyeon cúi người, nhặt lên. Đọc dòng chữ trắng phía trên, kí ức cuối cùng của anh hiện về…

“Ps . I Love You“ 

— Flash Back —

-Cho nè

Đột nhiên, anh lôi từ đâu ra một quyển sách. Quyển sách màu hồng, trên bìa là hình ảnh của một cặp đôi đang yêu nhau. Đầu cô gái đang tựa vào vai của chàng trai. Trông họ thật hạnh phúc.

-Lôi đâu ra đây ? – nó hỏi, chân nhịp nhịp, mắt giáng lên quyển sách, mím môi, cố không tỏ vẻ vui mừng trước mặt anh. Bởi hôm nay là kỉ niệm 100 ngày anh và nó chính thức nói thích nhau, và nó đang chờ một món quà màu hồng – màu nó thích.

-Hỏi làm gì – anh vò đầu nó

-Hứ – nó hất mặt, nhưng thật ra, nó vui lắm, nét mặt của nó đã nói lên điều đó.

Đến bây giờ thì nó không nhịn được nữa, miệng nó đã toe toét cười rồi. Lật từng trang, nó thấy một mẩu giấy đỏ ở trang số 607- trang gần cuối.

-Gì đây – nó đưa lên hỏi.

Nhanh tay, anh giật lấy trong tít tắt. Rồi đặt lên má nó một nụ hôn.

-Yah, muốn chết hả ? – mặt đỏ bừng, chỉ tay về phía người con trai tóc vàng đang chạy nhanh về phía trước, nó hét lớn

Hai người họ cứ rượt bắt nhau như thế đấy. Lúc nào cũng vậy, mỗi khi gặp nhau, Jiyeon đều dùng giọng nói gắt gỏng ấy, còn anh thì luôn nhẹ nhàng. Việc cãi nhau chí chóe, rồi giận hờn vu vơ cũng là do nó. Chuyện đuổi theo nhau như thế chỉ là chuyện bình thường thôi, còn cả khối chuyện nhắc đến là cười bò lăn bò càng đấy.

-Trả tờ giấy cho tớ, nhanh

-Không !

Rồi anh kéo tay nó, ghé vào ngôi nhà kem gần đó.

— End Flash Back —

Cầm quyển sách trong tay, Jiyeon nhìn ra cửa sổ. Những hạt mưa vẫn còn.

[Bệnh viện]

Yoseob cựa nguậy, cảm giác ê ẩm lan khắp người cậu. Cậu mở mắt. Trước mắt cậu là một màu trắng tinh của trần nhà. Nhìn sang bên cạnh, cậu thấy dáng người mảnh khảnh, khoác trên mình chiếc áo ấm đen bóng đang rót nước.

-Cậu tỉnh rồi à ? – Junhyung nói

-Tớ ở đâu đây ? – giọng cậu rất nhỏ, không đủ để Junhyung nghe thấy

-Ngồi dậy uống miếng nước đi – Junhyung đỡ cậu ngồi, rồi đưa cho cậu ly nước vừa nãy

Uống hết ly nước, cậu nói tiếp

-Tớ hỏi cậu tớ đang ở đâu mà – đưa lại ly nước không còn giọt nào cho Junhyung, cậu hỏi lại

-Bệnh viện chứ đâu – rồi cậu ta tiếp tục rót nước – này – đưa về phía Yoseob

-Nhưng sao tớ lại ở bệnh viện ? – vừa nhận lấy, cậu vừa nói, rồi ực một hơi

-Hôm qua cậu ngồi ngoài mưa, rồi ngất đi, người đi đường đưa cậu vào đây

Lúc này Yoseob mới nhớ ra.

-Tớ chỉ muốn ngắm mưa thôi mà – cậu đặt ly nước còn lại lên bàn

-Ừ ! Cậu thấy trong người sao rồi ? – Junhyung hỏi thăm

-Ê ẩm hết cả người, tớ vận động lát là hết.

-Vậy mau dậy đi qua đi lại đi, xong nếu cậu cảm thấy khỏe rồi thì tớ đưa cậu qua khoa-thần-kinh – cậu nói, rất bình thản

-Gì ? – Yoseob chau mày nhìn cậu bạn đang nhìn mình không chớp mắt

-Để xem xem cậu có vấn đề gì về não không – cậu bắt đầu gằng giọng – cậu ngồi ngoài mưa mấy tiếng đồng hồ để ngắm mưa, cậu có chắc là mình không có vấn đề về thần kinh ?

-Tại… – Yoseob lắp bắp

-Tại vì mưa là kỉ niệm đẹp của cậu và Jiyeon ! – Junhyung nói nốt – đúng không ? – rồi ngồi xuống chiếc ghế bên trái – Cậu có nhớ cô ấy thì đi mà gặp, đừng có làm những chuyện điên rồ như vậy, cậu không còn nhỏ đâu.

-…

-Cậu có chắc là cậu trốn cô ấy được suốt đời này không ? Hay ngay bây giờ cậu đã muốn chạy đến nhà cô bé ấy rồi ? Chuyện của cậu sớm muộn cũng sẽ phải giải quyết thôi. Đừng để mọi người phải lo lắng cho cậu nữa.

Nói rồi Junhyung bước ra cửa, không quay đầu lại.

Giờ đây chỉ còn mình cậu với bốn bức tường. Lòng cậu bây giờ thắt lại. “Jiyeon” – đã lâu rồi cậu không nghe đến cái tên ấy. Có chăng cũng chỉ là nghĩ đến những kỉ niệm thuở nhỏ của cả hai, chứ chưa lần nào cậu nhắc lại cái tên đó.

“Đúng vậy, ngay bây giờ tớ muốn chạy đến bên cô ấy, nhưng tớ thà ở đây, trong căn phòng lạnh lẽo này, chứ không muốn nhìn thấy cô ấy khóc… “ 

Yoseob bước xuống giường, tiến về phía cửa sổ, cậu nhét tay vào túi quần, và đưa mắt xuống bãi cỏ xanh mơn mởn kia. Có những đứa trẻ nhỏ đang vui đùa dưới đó.

“Phải chi ngày đó không bao giờ đến…” 

— Flash Back —

Có tiếng la ầm ĩ phát ra từ trong căn nhà ở cuối phố. Đó là tiếng gào khóc của người mẹ đang van xin con mình tha thứ. Cậu bé ấy chính là Yoseob.

-Không phải là mẹ muốn bỏ con, mẹ chỉ sợ làm con tổn thương, con hãy hiểu cho mẹ – bà nắm tay cậu con trai duy nhất của mình, những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên không dứt

-Tổn thương ? Tổn thương về việc gì ? Tại sao lại tổn thương ? – nó hất tay mẹ ra, bước lùi về phía sau, gương mặt lạnh băng, không chút cảm xúc

-Mẹ sợ con sẽ phải đối diện với những dư luận ngu ngốc ấy, mẹ…

-Dư luận ngu ngốc ? – bỗng nó cười lớn, những tiếng cười như đâm vào trái tim của người đàn bà đang giàn giụa nước mắt – bà cũng biết đó là những dư luận ngu ngốc, vậy sao bà còn giao tôi cho mẹ tôi ? – nó chỉ tay về phía người đàn bà đứng ở cuối nhà

-Mẹ xin lỗi, mẹ…

-Bây giờ tôi chỉ có một người mẹ, và người đó đứng ở kia… còn bà, xin hãy đi cho – nó hạ giọng – đừng để mẹ tôi phải khóc

Bà ngước nhìn đứa con trai yêu quý của mình, từng lời nói của nó như cứa vào trái tim tội lỗi của bà. “mẹ tôi“ – hai từ đó như mũi dao xuyên qua trái tim rát bỏng. Bà đứng dậy, đưa tay lau hai hàng nước mắt còn đọng lại bên má.

-Mẹ xin lỗi, chỉ xin con hãy hiểu cho mẹ, xin con hãy tha lỗi cho mẹ…

-Nếu bà không đi thì tôi sẽ đi !

Nói rồi, Yoseob chạy ra khỏi nhà, để lại đó hai người phụ nữ…

Nó chạy thật nhanh, qua hết con đường này rồi tới con đường khác. Bây giờ, nước mắt nó bắt đầu tuôn ra như mưa. Lòng nó xiết chặt, từng tế bào như quấn lấy nhau, đau, rất đau. Thì ra người mẹ mà nó yêu quý bấy lâu nay chỉ là một người lạ, không hề có chút máu mũ gì với nó. Bà ấy chỉ được lệnh nuôi nấng nó, như một người làm thuê. Còn mẹ – người có máu rũ ruột rà với nó đã bỏ nó. À không, là giao nó cho một người không hề quen biết, rồi bảo bà ta phải nuôi nấng nó, và…xem nó như con ruột.

Đến sông Hàn, nó dừng lại. Nó muốn gào thét với ông trời, tại sao ông lại đối xử với nó như vậy. Nhưng cổ họng đã nghẹn lại, nó không thể khóc thành tiếng. Chỉ thấy nước mắt nó tuôn ra liên hồi, mãi không dứt. 

Chợt có một bàn tay ấm áp đặt lên vai nó. Nó đứng dậy, quay lại nhìn ông ta. Ông ấy có vẻ là một thương gia giàu có. Bộ vest trên người ông toát lên vẻ sang trọng của những người làm nghệ thuật. Khuôn mặt phúc hậu, ông cười với nó.

-Đi theo ta

-Ông là ai ?

-Chồng của mẹ con…

“Chồng của mẹ con” tức ông ta là bố của nó. Thế nên khi ông đặt tay lên vai nó, nó có cảm giác rất quen thuộc. Và rồi nó đi theo ông ấy, vì nó biết ông ấy sẽ nói cho nó tất cả sự thật về những điều làm nó đau lòng. 

Song, ông đưa nó về công ty. Vào phòng làm việc, trước mắt nó là một tấm hình gồm có năm người, che kín cả bức tường rộng phía trước. Một trong số đó là nó …lúc tròn một tháng tuổi. 

-Con ngồi đi – ông nói, rồi ông đưa cho nó ly sôcôla-sữa nóng 

-Ta sẽ nói cho con biết tất cả mọi chuyện, về mẹ con, và lí do tại sao con lại sống trong căn nhà đó.

Nó chỉ biết im lặng, cầm trong tay ly sôcôla-sữa – thức uống mà nó thích nhất – đưa mắt nhìn gương mặt ông. Trước giờ nó luôn thắc mắc là mình giống ai, nhưng mẹ không bao giờ trả lời câu hỏi đó của nó. Bây giờ nó đã biết, trên khuôn mặt nó, từ vòm trán cho đến đôi môi, đều có nét giống với người đàn ông đối diện.

-Khi con chào đời, mẹ con đã rất vui. Lúc nào bà ấy cũng ôm con trong tay, nâng niu con như một món báu vật. Đối với bà ấy con là thứ quý giá nhất trên đời này.

-Vậy tại sao bà ấy lại bỏ rơi tôi ?

-Mẹ không bỏ rơi con, bà chỉ nhờ cô Yang coi sóc con giúp bà vài tháng – dừng một chút, ông nói tiếp – nhưng rồi việc làm ăn của gia đình ta thất bại, chúng ta không thể ôm con chịu chung được, và mẹ con cũng không muốn con trai bà phải sống trong cảnh nợ nần – ông ngả người về trước, chống hai tay lên gối – vậy nên bà đã đưa cho cô Yang một số tiền, đủ để nuôi nấng con trong ba năm, rồi sau ba năm bà sẽ đưa con về.

-Nhưng bây giờ tôi mười sáu tuổi !

-Ta biết. Cho đến tám năm sau ta mới có thể vực dậy. Lúc đó mẹ con đã tức tốc đến tìm con và cô Yang, nhưng bà chỉ nghe những người hàng xóm nói rằng cô ấy đã dắt theo đứa con trai của mình đi mấy năm trước rồi, và không ai biết cô ấy ở đâu.

Yoseob nhớ lại, lúc cậu 4 tuổi, bố mẹ cậu li hôn, bố đuổi mẹ đi và rước người đàn bà khác về ở. Còn cậu, từ lúc cậu biết nói, biết cảm nhận, chưa bao giờ ông ta ở bên cậu. Trong lòng cậu chỉ có mẹ. Từ đó hai mẹ con lúc nào cũng có nhau, và bà dẫn cậu về quê sinh sống. Khi cậu lên bảy, mẹ lại đưa cậu lên thành phố học.

-…

-Con có biết khi nghe người đó nói rằng cô-Yang-đã-dắt-theo-đứa-con-trai-của-mình đi mấy năm trước rồi, nét mặt mẹ con như thế nào không ? – ôm nói chậm rãi, như muốn nhấn mạnh từng chữ một

-…

-Ta chỉ muốn cho con biết, tình yêu mà mẹ con dành cho con là tuyệt đối, cuộc đời bà không thể làm gì khác – ông lại dừng – ngoài việc đi lùng sục đứa con trai mà bà thương yêu đứt ruột – ngã người dựa vào ghế – cái ngày giao con cho cô Yang, mẹ con đã khóc rất nhiều, lúc nào bà ấy cũng khóc. Con có biết nhìn cảnh đó ta đau lòng thế nào không…

Yoseob không muốn nghe tiếp nữa, từng câu từng chữ mà người đàn ông kia thốt ra càng làm nó đau lòng hơn. Ông trời đã cướp đi hạnh phúc của một đứa bé mới chào đời và một người mẹ chỉ có thể chăm sóc con mình trong một tháng ngắn ngủi, rồi bắt bà ta phải xa con cả mười sáu năm. Nó tự hỏi, ông trời có đúng là sáng mắt ?! Nó đứng dậy, quay lưng về phía ông. Khi tay nó đặt trên nắm cửa, bố nó lại lên tiếng.

-Mẹ con bị bệnh máu trắng – đầu nó như có búa bổ, nó đứng lặng – mẹ rất cần con, Yoseob…

— End Flash Back —


Jiyeon đang lăn qua lăn lại trên giường của Suzy. Bỗng

“Ạch“ 

Có tiếng rơi vỡ của một thứ gì đó, có vẻ như nó có trọng lượng rất lớn, giống như ai đó vừa té ngã.

-ÁÁÁÁÁÁ ! – Jiyeon ngồi dậy, xoa cái mông đau điếng của mình, mắt vẫn còn nhắm tít

-Gì thế Jiyeon – Suzy chạy vội vào phòng. Trước mắt cô là một con báo hồng đang nằm sống soài trên nền đất. Cô bật cười – cậu không sao đấy chứ ?

-Sao gì, ê hết cả mông – cô bé từ từ hé mắt ra – sao cậu không nằm đấy mà đi đâu thế, có cậu thì tớ đâu có thế này – cô cằn nhằn

-Haha, ai bảo cậu nằm nướng, tớ kêu cậu từ nãy giờ – Suzy ngước lên nhìn chiếc đồng hồ tai gấu – hơn nữa giờ rồi đấy

-Hôm qua tớ có ngủ được đâu, cậu cứ gác chân lên người tớ, khó thở chết đi được – Jiyeon càu nhàu

-Này, cậu là con nít à – cô kề sát mặt mình vào gương mặt còn ngáy ngủ, nhìn vào đôi mắt vẫn còn hơi khép lại của Jiyeon, Suzy chớp chớp mắt

-Này, tớ không phải là bọn con trai kia đâu nhá – đẩy gương mặt đầy đặn ra xa, cô đứng dậy, một tay dụi mắt, một tay vịnh mông, bước vào phòng tắm

-Này với bọn con trai tớ không hành động thế đâu nhá, ngoại trừ Kibabo thôi – Suzy nói rồi bước ra cửa – nhanh lên xuống ăn sáng này, tớ làm mì ý cho cậu rồi đấy

-Kibabo ?? Ý cậu nói con gấu bông trong phòng sách á ? Hay là bạn trai cậu ? – vừa đánh răng Jiyeon vừa hỏi. Nhưng không ai trả lời – Suzyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy – cô hét lớn. Nếu nhìn ra cửa sổ, cô sẽ thấy những chú chim ngoài kia thi nhau chạy tán loạn.

-NHANH LÊN XUỐNG ĐÂY ĐI JIYEON ÀHHHHHHHHHHHHHH – còn bây giờ thì những hàng cây trước cổng nhà đang ( phải ) chịu một luồng gió mạnh, giống như gió bão, làm lá rụng tứ tung.

Trong khi Jiyeon đang còn ngâm mình trong bồn tắm và tận hưởng hương thơm dịu nhẹ phảng phất mùi táo, Suzy đã dọn dẹp gọn gàng căn phòng ngủ lộn xộn của mình. Chợt nhớ đến người con trai đã lâu rồi cô không gặp.

“Chết ! Quyển sách đấy mình để đâu nhỉ ?“ 

Suzy chạy nhanh xuống phòng sách, mắt lia khắp phòng rồi dừng lại.

“Đây rồi“ – cô bé hí hửng chạy tới, lấy quyển sách bên dưới chú gấu Kibabo cất vào ngăn tủ. Khi bước ra cửa, Suzy thấy quả chuối yêu quý của mình đang nằm lăn lóc trên chiếc ghế màu tím xanh… với phần đầu đậm màu vì nước…

“Ơ sao nó lại ở đây nhỉ“ – Suzy nghiêng đầu, không hiểu chuyện gì đã xảy ra với nó. Phần đầu của nó, có vẻ như đã ngấm rất nhiều nước. Những giọt nước của sự buồn bã không biết khi nào mới có thể kết thúc.

[Đại học Seoul]

Tất cả ánh mắt của mọi người trong trường đều hướng về phía cổng. Nơi có hai cô gái xinh xắn bước đi bên nhau. Các chàng trai đều đổ dồn ánh mắt ngạc nhiên và có phần thích thú về phía hai cô bé. Bộ váy màu lam của cô bé có chiếc kẹp tóc màu hồng rất hợp với kiểu quần jeans bó sát và chiếc áo sơ mi carô xanh biếc của cô bé đeo chiếc cặp màu nâu bên cạnh. Nhìn cứ như hai chị em vậy. Nhiều người ở đây nghĩ rằng, Suzy và Jiyeon là bạn của nhau từ rất lâu, trước khi bước chân vào ngôi trường này. Chứ không ai tưởng tượng ra, họ chỉ mới gặp nhau hôm qua-ngày nhập học.

Chia tay nhau trước cửa phòng học của Suzy, Jiyeon bước về lớp với nụ cười trên môi. Có vẻ như cô bạn này đã giúp Jiyeon quên đi một phần nào những phiền muộn trong lòng mình. Cô bước vào lớp, tiến về chỗ của mình, cậu bạn lạnh lùng vẫn chưa tới. Jiyeon thả mình xuống ghế, rồi nhét túi xách vào hộc bàn, cô nghe tiếng sột soạt. Cúi đầu xuống nhìn, cô thấy có tờ giấy trong đó. Rút nó ra nhẹ nhàng, chợt, cô mở to mắt trước hình ảnh của cô gái tóc dài chỉ thấy được một phần của gương mặt phía bên phải bằng những nét bút chì tinh xảo. Nhưng, đó không phải điều làm cô ngạc nhiên. Mà là dòng chữ “Park Jiyeon” phía dưới.

[Phòng 103]

Tung tăng vào lớp học, ngó về phía bàn mình, Suzy thấy một cậu thanh niên đang ngồi ở đó, mặt úp xuống. Cậu ta đang ngủ. Cô bước tới gần, lay lay người cậu ấy làm cho mái tóc đen bay lên, hương thơm đó thật quen thuộc. Cậu ta quay mặt qua trái, hất tay Suzy ra. Cô bực bội, quát

-Yah ! Sao cậu lại nằm ngủ ở chỗ của tôi ? Dậy mau

-Cho nằm một lát – cậu ta uốn éo, vươn người lên – sao em không bỏ cái tính đó đi chứ ?

Suzy ngớ mặt, gương mặt này đã lâu rồi cô không được gặp. Cô chỉ có thể ngắm nó qua những tấm ảnh chụp chung thôi. So với lần cuối cùng cô bé gặp cậu, có vẻ cậu đã ốm đi nhiều rồi, nhưng gương mặt vẫn rất điển trai. Giọng nói đó, giọng nói mà mỗi khi cô nhớ đến là cô sẽ cười. Rồi trông giây lát, Suzy ôm chầm lấy cậu, khóc tức tưởi…

End Chap 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s